Cổ nhân thường dạy: “Hoạ vô đơn chí, phúc bất trùng lai”. Ở cái tuổi xế chiều, khi mái đầu đã điểm bạc, điều làm cô bác sợ hãi nhất có lẽ không phải cái nghèo, mà là một ngày thức dậy, bỗng thấy mình nằm bất động, “muốn nói mà chẳng thành lời, muốn đi mà chân tay rệu rã”. Cơn ác mộng mang tên Đột quỵ ấy, đôi khi nó đến nhanh như một tia chớp, nhưng thực tế, nó đã âm thầm bén rễ từ rất lâu rồi.
Con còn nhớ như in câu chuyện về bác hàng xóm ngay sát nhà chồng Lan ở dưới quê. Bác ấy hiền hậu lắm, mở một tiệm sửa xe đạp nhỏ. Sáng nào cũng vậy, khi sương sớm còn mờ mịt, tiếng xình xịch của máy bơm, tiếng leng keng của cờ-lê đã rộn rã cả ngõ. Thế mà, vào một sáng mùa đông lạnh buốt thấu xương cách đây mấy năm, cái ngõ nhỏ ấy bỗng lặng ngắt như tờ. Người ta thấy cửa tiệm đóng im lìm, gọi mãi chẳng thấy ai thưa.
Đến khi người hàng xóm nhìn qua bờ tường, mới bàng hoàng thấy bác nằm ngã sõng soài ngay cửa chuồng gà, hơi thở chỉ còn thoi thóp. Bác ra đi vì Đột quỵ khi vừa mới dậy sớm cho gà ăn giữa trời đông giá rét. Sự ra đi ấy khiến bố chồng Lan cứ trăn trở, mỗi lần con cháu về lại thở dài thườn thượt: “Ông ấy mới hơn bố có mấy tuổi, khoẻ như vâm thế mà còn đổ gục, chẳng biết mình còn được mấy năm nữa đây.”
Thật ra, nỗi sợ của bố chồng Lan cũng là nỗi sợ của hàng triệu cô bác ngoài kia. Nhưng chúng ta thường chỉ sợ cái “ngọn”, sợ lúc người ta ngã xuống, mà quên mất rằng cái “gốc” của tai hoạ chính là “Tam giác tử thần” đang âm thầm tàn phá mạch máu mỗi ngày.
Dưới góc nhìn của một dược sĩ, Lan luôn ví von mạch máu của chúng ta như những ống dẫn nước bằng cao su. Khi ta còn trẻ, ống ấy mới tinh, dẻo dai và co giãn nhịp nhàng. Nhưng năm tháng trôi qua, cái ống ấy bắt đầu trở nên xơ cứng, giòn tan và rệu rã.
Cô bác hãy tưởng tượng, anh “Huyết áp cao” giống như một chiếc máy bơm nước đang chạy hết công suất. Dòng máu cứ cuồn cuộn dội liên tục với áp lực cực mạnh vào thành mạch vốn đã mỏng manh. Nếu cứ để áp lực ấy hành hạ ngày này qua ngày khác, cái ống dẫn nước kia sẽ phình lên rồi vỡ toác ra, khiến máu tràn ngập não – đó chính là đột quỵ xuất huyết. Không chỉ vậy, áp lực nước quá lớn còn làm bong tróc lớp lót bên trong mạch máu, tạo ra những vết nứt nẻ, trầy xước như mặt đường bị cày xới.
Lúc này, anh “Mỡ máu cao” xuất hiện như một kẻ chuyên xả rác vào dòng chảy. Những phân tử mỡ xấu LDL len lỏi bám chặt vào những vết nứt nẻ do huyết áp gây ra. Chúng đóng bánh lại, dày dần lên, khiến lòng mạch máu cứ hẹp lại, hẹp lại dần như ống cống bị tắc nghẽn lâu ngày. Đáng sợ nhất là khi mảng xơ vữa ấy vỡ ra, cơ thể lập tức điều động các tiểu cầu đến bám vào để “vá” vết thương, tạo thành một cục máu đông to tướng. Cục máu này như cái “nút chai” chạy loăng quăng trong mạch máu, kẹt lại ở não khiến tế bào não chết đi từng giây vì đói oxy.
Chưa dừng lại ở đó, anh “Tiểu đường” mới thực sự là kẻ giấu mặt đáng gờm. Cô bác hãy nghĩ mà xem, nếu ta ngâm một thanh sắt vào bể nước đường đặc, nó sẽ bị ăn mòn và gỉ sét nhanh đến mức nào? Mạch máu của người tiểu đường cũng y hệt như vậy. Đường huyết cao làm máu đặc quánh lại, sinh ra các chất độc hại “gặm nhấm” thành mạch, làm mạch máu bị viêm nhiễm và mục nát từ bên trong. Nó tạo điều kiện cho mỡ máu bám chặt hơn, huyết áp phá hoại mạnh hơn, dắt tay nhau dẫn cô bác đến sát cửa tử thần.
Khoa học đã chứng minh qua nghiên cứu INTERSTROKE trên tạp chí khoa học danh giá Lancet rằng: Chỉ riêng việc kiểm soát tốt Huyết áp (gây rủi ro 47,9%), Mỡ máu (26,8%) và Tiểu đường (3,9%) là cô bác đã đóng lại được 78,6% cánh cửa dẫn đến đột quỵ. Nghĩa là, gần 80% rủi ro nằm gọn trong tầm tay kiểm soát của chúng ta!
Vậy nên, thay vì cứ ngồi lo lắng “mình được mấy năm nữa”, cô bác hãy bắt tay vào “bảo dưỡng” lại hệ thống mạch máu của mình ngày hôm nay. Hãy bắt đầu từ việc ăn nhạt lại một chút để vỗ về anh Huyết áp, bớt miếng cơm trắng hay đồ ngọt để làm dịu anh Tiểu đường, và tích cực ăn rau xanh, cá biển, các loại hạt để quét dọn anh Mỡ máu. Đừng quên dành 30 phút mỗi ngày để đi bộ, cho dòng máu được lưu thông trơn tru, mạch máu được dẻo dai hơn.
Đặc biệt, cô bác có thể chủ động bổ sung những “vi chất vàng” như omega 3 nhuyễn thể – một loại “lao công tận tuỵ” giúp dọn dẹp mỡ xấu và làm dịu các ổ viêm trong lòng mạch. Hay Magie, giúp mạch máu được thư giãn, tránh tình trạng mạch máu co thắt đột ngột khi trời trở gió. Và một điều sống còn nữa, cô bác tuyệt đối đừng tắm đêm hay dậy quá sớm giữa trời lạnh, vì cái lạnh chính là chất xúc tác khiến anh Huyết áp nổi loạn và vỡ mạch ngay tức khắc.
Phòng bệnh hơn chữa bệnh, khi cái “gốc” đã vững thì cái “ngọn” sẽ xanh tươi. Con mong rằng mỗi cô bác sau khi hiểu thấu cơ chế này sẽ cảm thấy an tâm hơn, bởi chúng ta đã biết rõ kẻ thù của mình là ai để mà phòng tránh. Hãy bảo vệ chính mình để mỗi sáng thức dậy, cô bác lại được nghe tiếng chim hót líu lo, được thấy con cháu cười nói hớn hở, đó chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của đời người.
Bài viết khá dài, cô bác nào đọc đến đây hãy bình luận giúp dược sĩ một câu nhé:
“Tôi sẽ kiểm soát 3 chỉ số”
Càng nhiều cô bác bình luận, bài viết càng lan xa, càng nhiều người được nhắc nhở để phòng đột quỵ từ sớm.
Cô bác nào còn câu hỏi hoặc thắc mắc gì có thể nhắn zalo cho dược sĩ 0981.741.388 để ds tư vấn riêng cụ thể cho mình.
Vì sự thay đổi trong sức khoẻ của cô bác,
~duocsilan


