Mấy hôm nay, cứ có thời gian rảnh ngồi lướt mạng xã hội từ Facebook sang Youtube là dược sĩ lại thấy hoa cả mắt, chóng cả mặt.
Các cô bác có để ý thấy giống dược sĩ không? Cứ mười bài đăng hiện lên thì phải đến chín bài quảng cáo rầm rộ về những viên uống Omega-3.
Người ta dùng những lời lẽ có cánh, bùi tai vô cùng: Nào là uống vào một cái là sạch sành sanh gan nhiễm mỡ; nào là thần dược thay thế hoàn toàn cho thuốc tây; rồi thì cứ uống vào là yên tâm kê cao gối ngủ, chẳng bao giờ lo xơ gan hay ung thư.
Là một người làm chuyên môn y tế, hằng ngày tiếp xúc với bao nhiêu ca bệnh, đọc xong những dòng quảng cáo thổi phồng ấy mà dược sĩ thực sự giật mình. Trong lòng dâng lên một nỗi lo ngại sâu sắc cho sức khỏe của cộng đồng, đặc biệt là các cô bác lớn tuổi.
Cơn sốt “thần dược” và thực tế phũ phàng
Cũng chính vì tin vào những lời mật ngọt ấy mà biết bao nhiêu người đã bấm bụng gom góp tiền triệu, chắt chiu từng đồng dưỡng già để mua về những lọ Omega-3 được gắn mác ngoại đắt đỏ.
Đáng sợ hơn, nhiều cô bác còn vô tư bỏ bớt, thậm chí đoạn tuyệt hẳn với thuốc điều trị do bác sĩ bệnh viện kê đơn, chỉ với một niềm hy vọng ngây thơ rằng viên thần dược màu sắc kia sẽ gánh vác hết bệnh tật cho mình.
Đây là một sai lầm cực kỳ nguy hiểm, chẳng khác nào hành động tự tước đi chiếc phao cứu sinh của chính mình.
Ông bà ta có câu “tiền mất tật mang”. Nếu chúng ta cứ mù quáng đặt trọn niềm tin sai chỗ thì bệnh tình không những chẳng thuyên giảm mà còn rước thêm họa vào thân.
Hôm nay, dược sĩ muốn chia sẻ một cách cụ thể hơn để cô bác hiểu rõ một điều: Omega-3 dù có tốt, có quý giá đến mấy thì bản chất của nó cũng chỉ là thực phẩm bổ sung. Nó hoàn toàn không phải là thuốc và không bao giờ có phép màu thay thế được thuốc chữa bệnh.
Câu chuyện về “Cái kho chứa hàng” của cơ thể
Để dược sĩ giải thích một cách thật bình dân, thật dễ hiểu cho các cô bác nghe, tại sao có những người ngày nào cũng đều đặn nuốt hai ba viên Omega-3 đắt tiền, uống hoài uống hủy từ tháng này qua năm khác, thế mà đến khi đi bệnh viện siêu âm lại, lá gan vẫn cứ bày hầy những mỡ, thậm chí chỉ số men gan còn tăng vọt lên đỏ lừ cả bảng kết quả.
Các cô bác hãy hình dung, lá gan của chúng ta trong cơ thể chẳng khác nào một CÁI KHO CHỨA HÀNG đại diện cho cả một gia đình. Mỗi ngày, những món đồ ăn thức uống mà chúng ta đưa vào miệng chính là lượng hàng hóa mà chúng ta sầm sập nhập vào kho.
Khổ một nỗi, thói quen ăn uống của người Việt mình lại chuộng những bữa cơm trắng dẻo thơm khói bay nghi ngút, những bát bún bát phở sột soạt đầy ắp nước béo, những chiếc bánh mì giòn rụm thơm lừng, rồi lại thêm thắt nào bánh ngọt, nào những quả xoài quả mít chín lịm đường.
Chưa kể đến các chú các anh, hễ có cuộc vui là chén thù chén tạc, rượu bia chảy ào ào như nước đổ lá khoai, lại kèm theo đĩa mồi nội tạng động vật, thịt mỡ béo ngậy. Tất cả những thứ ấy chính là nguồn năng lượng khổng lồ đang được nạp vào kho chứa gan với một tốc độ chóng mặt, sầm sập và dồn dập mỗi ngày.
Trong khi cái đầu “Nhập kho” thì nhộn nhịp, ào ạt như nước vỡ bờ, thì cái đầu ra, tức là việc “Xuất kho” để tiêu thụ năng lượng, lại im lìm đến đáng sợ.
Nhiều cô bác tuổi cao, phần vì xương khớp đau nhức, phần vì thói quen nên cả ngày chỉ quanh quẩn ngồi một chỗ xem tivi, lười vận động, chẳng chịu tập tành thể dục thể thao cho ra tấm ra miếng. Lượng hàng hóa xuất kho lúc này gần như bằng không tròn trĩnh.
Hậu quả tất yếu là cái kho chứa gan lâm vào cảnh quá tải trùng trùng điệp điệp. Năng lượng dư thừa ứ đọng lại, không biết đi đâu về đâu, buộc lòng lá gan phải ra sức gom nhặt tất cả lại, biến đổi chúng thành những hạt mỡ li ti.
Những hạt mỡ này ngày qua ngày cứ âm thầm xâm chiếm, chen chúc và bao bọc lấy toàn bộ các tế bào gan. Căn bệnh gan nhiễm mỡ bở bùng nhùng, nặng nề từ chính cái vòng luẩn quẩn nhập xuất ấy mà ra chứ chẳng ở đâu xa xôi cả. Người xưa dạy “bệnh tòng khẩu nhập”, miệng ăn bao nhiêu thì gan chịu bấy nhiêu quả không sai một ly.
Anh công nhân đi xe đạp và chiếc ô tô chở mỡ
Vậy thì lúc này, viên Omega-3 mà các cô bác uống vào sẽ đóng vai trò gì trong cái kho chứa đầy mỡ ấy?
Khi đi vào cơ thể, Omega-3 thực chất chỉ giống như một người công nhân nghèo, lóc cóc lóc cóc đạp chiếc xe đạp thô sơ đi dọn dẹp đống mỡ thừa. Anh công nhân này rất chăm chỉ, hỗ trợ hãm bớt quá trình gan sản sinh ra mỡ mới, đồng thời thúc giục cơ thể đem axit béo đi thiêu đốt để giải phóng mặt bằng cho gan. Cơ chế hoạt động của nó là như vậy, rất khoa học nhưng cần thời gian chậm rãi.
Thế nhưng, các cô bác thử ngẫm mà xem, trong lúc anh công nhân Omega-3 đang đổ mồ hôi hột, lóc cóc đạp xe dọn dẹp được một miếng mỡ nhỏ xíu, thì ở phía trên miệng, các cô bác lại dung nạp thức ăn vô tội vạ, tống vào thêm mười miếng mỡ mới với tốc độ sầm sập của một chiếc xe ô tô phân khối lớn.
Cứ thế, từ tháng này qua tháng khác, mỡ cũ chưa kịp vơi thì mỡ mới đã chồng chất trùng điệp. Điều này khiến cái kho gan lúc nào cũng căng cứng, tế bào gan dần bị hủy hoại, mục nát.
Nếu các cô bác cứ giữ khư khư cái lối sống lười vận động, ăn uống thả ga ấy thì việc uống bao nhiêu Omega-3 cũng chỉ là đổ sông đổ bể, tổ tốn tiền một cách vô ích mà thôi.
Bí quyết đánh tổng lực theo thế “Kiềng ba chân”
Muốn dọn sạch được bãi chiến trường mỡ bám bùng nhùng trong gan, cứu lấy lá gan đang thoi thóp, các cô bác không thể chỉ trông chờ vào một viên thuốc tiên nào cả. Chúng ta bắt buộc phải đánh tổng lực từ ba phía, vững chãi và kiên cố như một chiếc kiềng ba chân, thiếu đi một chân là đổ sụp hoàn toàn.
Chân kiềng đầu tiên và cũng là quan trọng nhất chính là việc trực tiếp cắt đứt nguồn mỡ xấu ở đầu vào.
Các cô bác phải thay đổi triệt để chế độ ăn uống ngay từ ngày hôm nay. Hãy mạnh dạn cắt giảm những bát cơm trắng tinh chế, bớt ăn các loại bánh trái đồ ngọt, tránh xa các món chiên xào ngập dầu mỡ béo ngậy. Đặc biệt, các chú các anh phải tuyệt đối nói không với những ly rượu, cốc bia tai hại. Hãy thay bằng rau xanh, bằng những món hấp luộc thanh đạm để giảm bớt gánh nặng cho gan.
Chân kiềng thứ hai là việc chủ động mở toang cánh cửa ở đầu ra để giải phóng năng lượng.
Không có thần dược nào thay thế được việc đôi chân chúng ta phải bước đi. Mỗi ngày, các cô bác hãy dành ra từ ba mươi đến sáu mươi phút liên tục để tập thể dục. Các cô bác có thể chọn đi bộ nhanh, đạp xe chậm rãi hay tập những bài dưỡng sinh nhẹ nhàng, môn gì cũng được, miễn là phải tập đến ngưỡng mồ hôi tuôn ra nhễ nhại, toát hết ra ngoài áo. Chính cái khoảnh khắc mồ hôi rơi ấy là lúc cơ thể đang bị ép buộc phải lôi những hạt mỡ bám chặt trong tế bào gan ra để thiêu đốt, biến chúng thành năng lượng tiêu hao.
Và cuối cùng, chân kiềng thứ ba mới là việc bổ sung Omega-3 một cách thông minh và đúng đắn.
Lúc này, khi đầu vào đã giảm, đầu ra đã mở, viên Omega-3 mới phát huy được tối đa công năng của mình. Nó đóng vai trò như một người trợ thủ đắc lực giúp đẩy nhanh quá trình chuyển hóa, đồng thời dập tắt các phản ứng viêm đang nhen nhóm trong gan. Nó như một tấm lá chắn kiên cố bảo vệ tế bào gan không bị tổn thương thêm, ngăn chặn không cho bệnh tình tiến triển xấu đi thành xơ gan hay hoại tử.
Lời kết
“Có công mài sắt, có ngày nên kim”, một lá gan dù có bị nhiễm mỡ nặng nề đến đâu, nếu được chăm sóc bằng sự kiên trì đánh tổng lực từ cả ba phía như vậy, chắc chắn sẽ có ngày hồi phục, trở nên hồng hào, khỏe mạnh và tràn đầy sức sống.
Xin các cô bác đừng bao giờ giao phó tính mạng, sức khỏe quý giá của mình cho vài lời quảng cáo trên mạng rồi lại tiếp tục nuông chiều cái miệng ăn uống vô độ.
Các cô bác đang xem bài viết này hiện tại đang bị gan nhiễm mỡ ở mức độ mấy rồi? Chế độ ăn uống hằng ngày và việc tập luyện của cô bác đang diễn ra như thế nào?
Hãy bình luận ngay xuống phía dưới bài viết này hoặc nhắn tin riêng qua zalo cho dược sĩ 0981.741.388. Dược sĩ sẽ luôn ở đây để lắng nghe và hướng dẫn cô bác cách điều chỉnh lối sống sao cho khoa học, an toàn nhất.
Và cô bác ơi, đừng quên bấm nút chia sẻ bài viết này về trang cá nhân của mình để giúp đỡ, thức tỉnh những người thân, bạn bè xung quanh mình nhé!
Vì sự thay đổi trong sức khoẻ của cô bác,
~duocsilan


