Không biết cô bác xem phim Việt Nam cũ thì thích nhất điều gì?
Còn dược sĩ thì rất thích một cảnh.
Cảnh cả nhà ngồi ăn cơm tối trước hiên nhà.
Khi trời vừa tắt nắng.
Ánh chiều chỉ còn le lói sau mái nhà.
Gió thổi hiu hiu.
Tiếng bát đũa chạm nhau lách cách.
Mâm cơm ngày ấy đơn sơ lắm.
Bát canh rau còn bốc khói.
Đĩa cà pháo giòn tan.
Nồi cá kho thơm nức.
Người lớn thong thả xới cơm.
Trẻ con ríu rít bên cạnh.
Nhìn thôi đã thấy ấm lòng.
Cái cảnh ấy không sang trọng.
Cũng chẳng có gì cầu kỳ.
Nhưng nó làm mình nhớ.
Nhớ cái cảm giác có nhà.
Có người thân.
Có một bữa cơm chờ mình trở về.
Ngày xưa, ông bà mình thường ăn tối rất sớm.
Trời nhá nhem là đã dọn cơm.
Gà bắt đầu lên chuồng.
Khói bếp còn vương ngoài ngõ.
Cả nhà đã quây quần bên mâm.
Lý do thì rất đơn giản.
Ăn muộn hơn thì tối om.
Không nhìn thấy gì nữa.
Ngày ấy làm gì có bóng điện sáng trưng như bây giờ.
Chỉ có đèn dầu leo lét.
Đủ soi một góc nhà mà thôi.
Thế mà ngẫm kĩ mới thấy.
Cái “bất tiện” ngày xưa đôi khi lại là cái hay.
Nó giúp ông bà mình sống thuận theo tự nhiên.
Mặt trời lên thì làm.
Mặt trời xuống thì nghỉ.
Bữa cơm cũng đi theo ánh mặt trời.
Còn bây giờ thì khác.
Chúng ta có điện.
Có bóng đèn.
Có tivi.
Có điện thoại.
Có công việc kéo dài đến tận tối muộn.
Thành ra bữa cơm tối cứ lùi dần.
Có nhà 8 giờ mới ăn.
Có người 9 giờ mới ngồi vào mâm.
Ăn xong lại dọn dẹp.
Rồi tắm rửa.
Rồi cầm điện thoại một lát.
Ngoảnh đi ngoảnh lại đã gần 11 giờ đêm.
Ds cũng chia sẻ thật với cô bác.
Nhà ds cũng từng có một đợt như thế.
Hồi đó công việc bận quá.
Hai vợ chồng cứ cuốn đi từ sáng đến tối.
Việc nó nối việc kia.
Cứ lỉnh kỉnh mãi không xong.
Bữa tối vì thế bị đẩy muộn dần.
Có hôm hơn 8 giờ mới ăn.
Có hôm gần 9 giờ mới ngồi vào mâm.
Ăn xong thì cũng gần 10 giờ tối.
Lúc ấy ds vẫn nghĩ:
“Ăn muộn một chút chắc cũng không sao.
Miễn là mình vẫn ăn đủ.”
Nhưng cơ thể thì không nghĩ vậy.
Ăn xong thấy bụng ì ạch.
Người nặng nề.
Nằm xuống lại khó chịu.
Đêm ngủ không sâu.
Cứ chập chờn mãi.
Sáng dậy người không khoan khoái.
Miệng hơi đắng.
Bụng vẫn vẫn còn cảm giác nặng.
Đặc biệt là chồng ds.
Đợt đó anh bị trào ngược dạ dày nhiều hơn hẳn.
Có hôm vừa nằm xuống một lúc đã thấy ợ lên miệng.
Rồi khó chịu.
Không đau dữ dội.
Nhưng cứ âm ỉ, bứt rứt.
Khổ nhất là đang buồn ngủ mà không ngủ yên được.
Lúc ấy ds mới giật mình.
Hoá ra không chỉ “ăn gì” mới quan trọng.
Mà “ăn lúc nào” cũng quan trọng không kém.
Sau đó, nhà ds bắt đầu điều chỉnh.
Cố gắng ăn tối sớm hơn.
Tầm hơn 6 giờ là ngồi vào mâm.
Việc gì chưa xong thì để sau.
Không để bữa cơm bị đẩy mãi về cuối ngày nữa.
Ban đầu cũng hơi cập rập.
Vì mình quen nếp cũ rồi.
Nhưng làm dần thì lại thấy nhẹ nhàng.
Cơ thể cũng phản hồi tích cực.
Dạ dày dễ chịu hơn.
Bụng không còn nặng như trước.
Chồng ds cũng ít bị trào ngược hơn.
Buổi tối nằm xuống cũng êm hơn.
Giấc ngủ sâu hơn.
Sáng dậy thấy người khoan khoái hơn.
Lúc ấy ds mới nghĩ:
Nhiều khi phương thuốc đầu tiên không nằm ở đâu xa.
Nó nằm ngay trong nếp sinh hoạt, lối sống hàng ngày của mình.
Như hôm trước ds có vào viện dưỡng lão thăm một bác trong họ hàng.
Đến nơi, ds để ý thấy một điều.
Các cụ ở đó ăn tối rất sớm.
Tầm 4 rưỡi đến 5 giờ chiều là đã bắt đầu bữa rồi.
Ban đầu ds cũng tò mò lắm.
“Sao lại ăn sớm thế nhỉ?
Liệu tối các cụ có đói không?”
Nói chuyện thêm mới biết.
Người chủ viện dưỡng lão là một bác sĩ gia đình.
Bác ấy hiểu rất rõ tầm quan trọng của việc ăn tối sớm.
Nhất là với người cao tuổi.
Người già tiêu hoá chậm hơn.
Dạ dày yếu hơn.
Giấc ngủ cũng dễ bị ảnh hưởng hơn.
Ăn muộn quá thì thức ăn chưa kịp tiêu.
Mình đã đi nằm mất rồi.
Thế là dễ đầy bụng.
Dễ khó ngủ.
Dễ trào ngược.
Cơ thể đáng lẽ cần nghỉ ngơi.
Lại phải làm việc thêm trong đêm.
Thế nên ông bà mình ngày xưa ăn sớm vậy lại vừa khéo.
Các cụ không biết nhiều về “đồng hồ sinh học”.
Cũng chẳng có nhiều nghiên cứu như bây giờ.
Nhưng các cụ sống thuận tự nhiên.
Sáng dậy theo tiếng gà gáy.
Chiều về theo bóng nắng tàn.
Tối đến thì ăn sớm, nghỉ sớm.
Cứ đều đều như thế.
Nhẹ nhàng như thế.
Mà lại tốt cho sức khoẻ.
Y học bây giờ cũng đang chứng minh điều ấy.
Có một nghiên cứu trên hơn 103.000 người.
Nghiên cứu này được đăng trên tạp chí Nature, một tạp chí khoa học hàng đầu thế giới.
Kết quả cho thấy thời điểm ăn trong ngày có liên quan đến nguy cơ tim mạch.
Những người ăn bữa đầu tiên sau 9 giờ sáng.
Và ăn bữa cuối sau 21 giờ.
Có xu hướng liên quan với nguy cơ tim mạch cao hơn.
Riêng với bữa cuối trong ngày, mỗi giờ ăn muộn hơn có liên quan đến tăng khoảng 8% nguy cơ bệnh mạch máu não.
Ăn sau 21 giờ còn liên quan đến nguy cơ cao hơn 28% so với ăn trước 20 giờ.
Nghiên cứu cũng ghi nhận rằng thời gian nhịn ăn ban đêm dài hơn có liên quan đến nguy cơ bệnh mạch máu não thấp hơn.
Điều này khá quan trọng vì nhiều người hay bị đột quỵ, tai biến mạch máu não vào sáng sớm, ngay khi thức dậy sau một đêm dài.
Tất nhiên, cô bác mình hiểu cho đúng.
Không phải cứ ăn muộn một bữa là sinh bệnh ngay.
Sức khoẻ còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố.
Mình ăn món gì.
Ăn bao nhiêu.
Có vận động không.
Có ngủ đủ không.
Có bệnh nền không.
Nhưng nghiên cứu này nhắc mình một điều rất đáng suy nghĩ.
Cơ thể con người không phải là một cái máy.
Không phải muốn nạp lúc nào cũng được.
Ban ngày, cơ thể giống như cái bếp đang đỏ lửa.
Tiêu hoá và chuyển hoá thường tốt hơn.
Càng về đêm, mọi thứ chậm lại.
Dạ dày cũng muốn nghỉ.
Gan mật cũng muốn nghỉ.
Hệ thần kinh cũng muốn dịu xuống để chuẩn bị cho giấc ngủ.
Vậy mà mình lại ăn no lúc 9-10 giờ tối.
Khác nào bắt cơ thể phải lọ mọ “làm ca đêm”.
Thức ăn nằm trong dạ dày lâu hơn.
Bụng dễ đầy hơn.
Người nặng nề.
Nếu ăn xong lại nằm sớm thì càng dễ khó chịu.
Axit và thức ăn có thể trào ngược lên thực quản.
Người bị dạ dày sẽ thấy rõ điều này nhất.
Bữa tối muộn không chỉ làm nặng bụng.
Nó còn làm cho giấc ngủ kém đi.
Mà ngủ kém thì sáng hôm sau người mệt.
Tâm trạng cũng dễ cáu gắt.
Ăn uống lại thất thường.
Cứ thế thành một vòng luẩn quẩn.
Các cụ vẫn nói:
“Ăn được ngủ được là tiên.”
Nhưng muốn ngủ được, nhiều khi phải bắt đầu từ bữa ăn tối.
Dược sĩ nghĩ, mình không nhất thiết phải sống y hệt ngày xưa.
Bây giờ công việc khác rồi.
Nhịp sống khác rồi.
Trách nhiệm cũng nhiều hơn.
Nhưng có những điều xưa cũ rất đáng để mình học hỏi.
Như việc ăn tối khi trời còn nhá nhem.
Ăn sớm hơn một chút.
Ăn nhẹ nhàng hơn một chút.
Ăn xong còn có thời gian đi lại chậm rãi.
Có thời gian rửa bát.
Có thời gian trò chuyện.
Có thời gian để dạ dày kịp tiêu hoá rồi mới lên giường.
Cô bác thử để ý mà xem.
Chỉ cần dời bữa tối từ 8-9 giờ về khoảng hơn 6 giờ.
Hoặc cố gắng ăn trước 7 giờ.
Nhiều người đã thấy cơ thể khác hẳn.
Bụng nhẹ hơn.
Ngủ êm hơn.
Sáng dậy tỉnh hơn.
Với người hay trào ngược.
Hay đầy bụng.
Hay khó tiêu.
Hay ngủ chập chờn.
Đây là một thay đổi rất đáng thử.
Đôi khi bí quyết trường thọ của ông bà xưa không nằm ở điều gì cao siêu.
Nó nằm trong mâm cơm sớm hơn.
Trong ánh chiều nhá nhem.
Trong nếp sống thuận tự nhiên.
Trong sự biết dừng lại đúng lúc.
Để cơ thể được nghỉ.
Để dạ dày được nhẹ.
Để giấc ngủ được yên.
Từ hôm nay, cô bác thử thương cái dạ dày của mình hơn một chút nhé.
Đừng để nó phải thức khuya cùng mình mãi.
Ăn tối sớm hơn.
Để ngủ ngon hơn.
Ăn tối sớm hơn.
Để sáng dậy nhẹ người hơn.
Ăn tối sớm hơn.
Vì sự thay đổi trong sức khoẻ của chính cô bác,
~duocsilan

