“Tôi bị suy giãn tĩnh mạch hơn 20 năm, uống đủ thứ thuốc mà hai chân vẫn phù, đi lại nặng nề – VÌ SAO?”

Hôm trước, giữa buổi livestream về suy giãn tĩnh mạch, con đang say sưa chia sẻ thì khựng lại bởi một dòng bình luận chạy ngang màn hình. Một bác viết, từng chữ như nén lại bao nhiêu mệt mỏi: “Tôi cũng bị suy giãn tĩnh mạch sâu hơn 20 năm nay. Bác sĩ cho uống 2 viên Daflon nhưng không đỡ chút nào. Nay cả hai chân bị phù đi lại nặng nề khó khăn lắm. Mong ds Lan chỉ giúp. Xin cảm ơn nhiều.”

Đọc xong, con lặng người mất mấy giây. Hai mươi năm, cô bác ạ. Hai mươi năm ròng rã sống chung với đôi chân lúc nào cũng nằng nặng như đeo đá, chiều đến là sưng phù căng tức, đêm về thì tê rần râm ran không tài nào ngủ yên. Hai mươi năm “có bệnh thì vái tứ phương”, uống thuốc đều đặn không bỏ ngày nào, mà cái chân vẫn ì ạch, vẫn lạch bạch mỗi bước đi. Con hiểu và thực sự chia sẻ nỗi niềm đó với bác. Đôi chân là cái gốc để mình đi đứng, để mình tự lo cho mình. Chân mà yếu thì miếng cơm manh áo cũng nặng nề, niềm vui tuổi già cũng vơi đi quá nửa. 

Nhưng thưa cô bác, sau bao nhiêu năm ấy, có một điều con buộc lòng phải nói thật, dù sự thật nghe hơi phũ phàng: suy giãn tĩnh mạch không thể chữa khỏi 100% được. 

Cô bác cứ hình dung cái thành mạch máu của mình giống như sợi dây thun. Hồi thanh niên, dây thun còn mới, kéo ra rồi buông là nó co tốt về chỗ cũ, săn chắc. Nhưng năm tháng qua đi, đứng nhiều ngồi lâu, tuổi cao sức yếu, sợi thun ấy bị kéo giãn mãi, đến một ngày nó nhão ra, không còn co lại được nữa. 

Các van trong lòng mạch vốn như cái cửa một chiều giữ cho máu chảy lên tim, nay cũng hở toang, đóng không kín. Một khi van đã hở, thành mạch đã giãn thì trên đời này không có “thuốc tiên” nào kéo nó khít lại như xưa. Viên Daflon mà bác đang uống, hay bất cứ viên thuốc nào, cũng chỉ đóng vai trò hỗ trợ, nâng đỡ một phần thôi, chứ không phải cây đũa thần. 

Cho nên, những lời quảng cáo ngoài kia rao rằng “uống vào cam kết khỏi dứt điểm”, “mạch máu co lại như cũ”, “đánh tan búi gân xanh”…cô bác nghe rồi bỏ ngoài tai giúp con. “Mật ngọt chết ruồi”, tin vào đó chỉ tổ tiền mất tật mang. 

Và đây cũng là lý do vì sao bác uống thuốc hai mươi năm không đỡ. Bởi vì mình đặt hết niềm tin vào mỗi viên thuốc nhỏ xíu, mà quên mất cái gốc rễ. Thuốc chỉ là một cái chân của chiếc kiềng, mà “một cây làm chẳng lên non”. Muốn nồi cơm chín đều, kiềng phải đủ ba chân vững chãi. 

Chưa kể, nhiều cô bác còn vô tình “đổ thêm dầu vào lửa” mà chẳng hay. Sai lầm thứ nhất là hễ chân đau nhức tê buốt là lôi nước nóng ra ngâm, lấy dầu gió, rượu gấc, cao hổ cốt ra xoa cho nóng ran lên. Nghe thì có lý, nhưng thật ra trong y khoa, mạch máu cứ gặp nóng là giãn nở. Cái thành mạch đang yếu nay gặp hơi nóng lại phình to thêm, van càng hở rộng, máu nghèo oxy càng ứ đọng dưới bắp chân, ngày một nhiều. Sướng được một lúc mà hại cả về sau.

Sai lầm thứ hai là khi xoa bóp, mình lại vuốt từ đùi xuôi xuống bàn chân, tức là đẩy ngược dòng chảy tự nhiên. Máu vốn cần được lùa từ chân về tim, vậy mà mình lại đẩy nó trôi ngược xuống. Muốn massage cho đúng, phải vuốt nhẹ nhàng từ cổ chân ngược lên bắp chân rồi lên đùi, thuận theo chiều máu hồi lưu về tim, và nhớ là chỉ vuốt êm tay thôi, đừng day ấn mạnh vào búi gân nổi ngoằn ngoèo. 

Nói đến đây, con biết nhiều cô bác chùng lòng. Nhưng xin cô bác đừng bi quan, đừng buông xuôi. Bởi tuy không khỏi 100%, mục tiêu thật sự của y khoa là điều trị bảo tồn, và cái này thì hiệu quả vô cùng, hoàn toàn nằm trong tầm tay mình. Nó giống hệt như thoái hoá khớp vậy: mình không níu được tuổi xuân, nhưng mình hoàn toàn có thể làm cho nó chậm lại, sống khoẻ sống vui. 

Điều trị bảo tồn là chặn đứng không cho bệnh nặng thêm, đang độ một độ hai thì giữ ở đó, đừng để leo lên phù chân loét chân ở những độ nặng. Nó cũng là làm cho đôi chân giảm phù hơn, giảm nhức mỏi, chuột rút về đêm để mình ngủ ngon giấc hơn. 

Và quan trọng nhất, là ngăn ngừa cái cục máu đông âm thầm hình thành, kéo nó trôi lên phổi gây thuyên tắc, nguy hiểm đến tính mạng. 

Làm được ba điều đó thôi là đã đại thành công rồi ạ. 

Vậy phải làm gì? Như con đã chia sẻ trong livestream, kiềng phải đủ bốn chân sau, ba chân đã chắc thì bốn chân còn càng chắc chắn hơn. 

Chân thứ nhất là cái ăn uống. Cô bác chịu khó ăn nhiều rau củ quả mọng, cam quýt bưởi ổi giàu vitamin C để thành mạch thêm dẻo dai bền chắc, thêm cá béo như cá hồi cá nục và chút nghệ vào món kho để dập bớt cái nóng, cái viêm trong người. Cô bác cũng nên uống cho đủ nước ấm mỗi ngày, thêm nhánh tỏi đập đập, để dòng máu loãng ra, trôi chảy đừng đặc quánh mà kết thành cục. Quả chuối chín, củ khoai lang giàu kali giúp rút bớt nước phù ở chân. Ngược lại, phải bớt mặn, bớt ngọt, bớt mỡ chiên rán, và các chú các bác thì xin bỏ dần chén rượu, cốc bia, vì “tham thực cực thân”, đêm nhậu về là chân tê buốt cả đêm. 

Chân thứ hai là vận động. Mỗi sáng tối, nằm trên giường đạp xe trên không vài phút, đứng vịn ghế nhón gót chân lên xuống vài chục cái, xoay khớp cổ chân cho dẻo. Những động tác nhỏ ấy chính là cái bơm đẩy máu về tim. Đi bộ thong dong trên đường bằng phẳng, hoặc đạp xe, hay tuyệt nhất là đi bơi, đều rất tốt. Nhưng tránh xa gánh tạ nặng, chạy huỳnh huỵch hay nhảy mạnh, vì lực dội ngược lên làm van mạch yếu thêm. 

Chân thứ ba là sửa nếp sống hàng ngày: tối ngủ kê chân cao hơn tim một chút, ngồi thì đặt hai chân song song chứ đừng ngồi xổm hay bắt chéo chân kẻo nghẽn máu, và giữ cân nặng vừa phải, bởi mỗi cân thừa là đôi chân lại gánh nặng gấp mấy lần. 

Chân thứ tư là hỗ trợ chuyên sâu. Khi bác sĩ chỉ định dùng thuốc thì mình vẫn phải dùng không được tự ý bỏ. Ngoài ra bác sĩ chỉ định thêm mang vớ y khoa, mình cũng nên chịu khó đeo để nó hỗ trợ ép chặt các van tĩnh mạch, giúp máu quay lại tim tốt hơn. Có điều kiện có thể bổ sung thêm hoạt chất từ chiết xuất hạt dẻ ngựa đã chuẩn hoá, nhất là loại kết hợp thêm các thành phần làm bền thành mạch như hesperidin, rutin hay vitamin C, để chân bớt phù căng tức. Chiều về chân mỏi thì thoa chút gel mát từ lá ô liu, vuốt nhẹ từ dưới lên trên cho dễ chịu. 

Cô bác nào bấy lâu nay cứ canh cánh câu hỏi “bao giờ mới khỏi”, con mong bài này giúp mình nhẹ lòng hơn. Mình không cần khỏi 100% làm gì. Mình chỉ cần đôi chân nhẹ nhàng, đêm ngủ ngon giấc, sáng ra đi lại thong dong không phải phụ thuộc vào con cháu. Và điều đó, thưa cô bác, hoàn toàn làm được. 

Nếu cô bác cần con hỗ trợ thêm, cứ nhắn zalo 0981.741.388 cho con ạ. 

Vì sự thay đổi trong sức khoẻ của cô bác, 

~duocsilan 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

icons8-exercise-96 chat-active-icon