DS vẫn nhớ có lần đưa bố mẹ 2 bên đi khám sức khoẻ. Khi bố ds ngồi trong phòng khám bác sĩ, nhận kết quả mỡ máu, gan nhiễm mỡ một chút, bố DS mới hỏi là:
“Ơ sao vẫn ăn uống như vậy mà lại bị mỡ máu nhỉ?”
Thì bác sĩ có trả lời:
“À, bác năm nay ngoài 50 rồi, ngồi không nhiều khi nó cũng cao, do chuyển hoá nó kém đi rồi.”
Một câu nói đấy mà ds suy ngẫm mãi.
Và quả thực khi được làm việc với nhiều cô bác sau tuổi 50, nghe những câu hỏi thắc mắc của cô bác hàng ngày:
“Sao cô 46kg mà lại bị mỡ máu cao?”
“Sao bác đạp xe hàng ngày 1 tiếng mà vẫn mỡ máu cao?”
“Sao bác không ăn gì nhiều mà đường huyết vẫn tăng?”
DS mới thấy vấn đề rối loạn chuyển hoá là một nỗi ám ảnh thực sự với cơ thể sau tuổi 50.
Vậy quá trình đó diễn ra như thế nào?
Cô bác hình dung cơ thể chúng ta như một thành phố thu nhỏ. Khi chúng ta ăn thức ăn vào cơ thể thì cơ thể phân giải thức ăn đó ra 3 loại xe.
Đường, tinh bột, đồ ngọt phân giải thành đường glucose, cơ thể cho lên các xe chở đường vận chuyển đến các tế bào, chính là các ngôi nhà trong thành phố.
Thịt, trứng, sữa phân giải thành đạm protein, cho lên xe chở đạm protein cũng đi đến các ngôi nhà.
Chất béo từ dầu ăn, mỡ, cá, hạt cho lên xe chở chất béo cũng vận chuyển đến các ngôi nhà.
Và để các xe này vận chuyển nhanh chóng đến các ngôi nhà đặc biệt là các xe chở đường mà không bị tắc đường, ùn ứ thì cơ thể giao cho một anh cảnh sát giao thông là insulin do tuyến tuỵ tiết ra để điều tiết giao thông.
Anh insulin này sẽ cầm chìa khoá đến từng nhà, mở ổ khoá để mở cửa cho các xe chở đường vào tế bào.
Khi chúng ta còn trẻ, lao động, vận động nhiều, các chức năng cơ thể còn tốt, ổ khoá, chìa khoá, cửa còn mới thì mọi hoạt động đều trôi chảy, êm ru, cơ thể khoẻ mạnh, ít bệnh tật. Chúng ta cảm thấy yêu đời và lao mình vào công việc để kiếm tiền, để chăm lo cho cuộc sống.
Tuy nhiên, khi đi qua hơn nửa thế kỷ, 50 năm cuộc đời, cái gì dùng nhiều thì nó cũng lão hoá, hao mòn dần.
Cơ thể chúng ta nó cũng lão hoá dần.
Mỡ bụng, mỡ nội tạng cũng dễ tăng lên.
Mỡ không chỉ là mỡ mà nó còn tiết ra các chất gây viêm, kết hợp với tuổi tác phá hoại dần ổ khoá trên tế bào làm cho nó bắt đầu bị lỗi.
Nó bắt đầu lờn đi, chìa khoá insulin mở vào vặn cành cạch nhưng mãi mới mở được, có khi còn không mở.
Nên các xe chở đường đến với tế bào mà cửa không mở nên không vào được, ùn ứ ở ngoài dẫn đến tắc đường. Ngoài đường thì đầy thức ăn, đầy đường, nhưng trong nhà tế bào lại đói meo.
Cái này y khoa gọi là đề kháng insulin.
Khi đó tế bào mới phát tín hiệu kêu cứu. Lúc đó tuyến tụy sẽ tiết ra nhiều insulin hơn để hỗ trợ đến mở khoá cho bằng được. Một ông insulin không mở được thì cho 5, 6 ông cùng mở.
Và ngày nào cũng làm việc cật lực như thế thì tế bào tuyến tuỵ sẽ yếu dần. Về sau không tiết ra được nhiều insulin nữa, nên đường huyết trong máu cứ cao, cứ ùn tắc đầy ngoài đường. Cô bác đi khám là tiền tiểu đường rồi tiểu đường tuýp 2 là vậy.
Rồi khi đường không vào được tế bào, ùn ứ ngoài đường thì phải làm sao?
Cứ để như thế thì nó phá phách mạch máu, phá hoại đường xá nên cơ thể phải đưa vào một nơi để dự trữ. Và lúc đó lá gan biến thành “nhà kho bất đắc dĩ” để lưu trữ đường, chuyển nó thành triglyceride.
Và lâu dần cô bác bị gan nhiễm mỡ là vì vậy.
Gan cũng đóng gói triglyceride đó đưa vào máu, gây tăng mỡ máu.
Và khi mỡ máu tăng, nó lại lắng đọng ở thành mạch, gây xơ vữa, làm dòng máu lưu thông khó khăn hơn. Tim phải co bóp mạnh hơn thì máu mới len lỏi được qua các mảng xơ vữa, nên dẫn đến huyết áp tăng.
Đó là câu trả lời cho nhiều cô bác không ăn nhiều, tập thể dục đều đặn nhưng một phần có thể do cơ thể sau 50 tuổi lão hoá dần, cái ổ khoá bị lờn, đề kháng insulin thì vẫn dễ bị mỡ máu, tiểu đường, huyết áp là vậy.
Con chưa kể khi kháng insulin thì thận thường sẽ giữ axit uric lâu hơn, thải ít hơn, dẫn đến tăng axit uric và bệnh gút xuất hiện.
Nhưng may mắn thay, ổ khoá bị lờn nhưng chưa hỏng và hoàn toàn có thể sửa chữa được.
Thông qua những việc đơn giản như cô bác giảm bớt ăn tinh bột, đồ ngọt ít hơn thì đường vào máu không bị quá nhiều, insulin không tăng ồ ạt, không tra vào ổ khoá liên tục thì ổ khoá bớt lờn hơn.
Kết hợp giảm mỡ bụng, giảm mỡ nội tạng vì mỡ bụng, mỡ nội tạng nhiều cũng tiết ra chất gây viêm, là kẻ chuyên đi phá hoại ổ khoá. Nên giảm đó cũng làm cho ổ khoá dễ thở, bớt lờn hơn.
Giấc ngủ ngon, giảm căng thẳng, stress cũng là điều kiện tốt để gan giảm sản xuất đường, mỡ, cũng cho ổ khoá nghỉ ngơi. Cơ thể được nghỉ ngơi tốt, tinh thần thoải mái thì ổ khoá cũng được sửa chữa dần dần.
Khi ổ khoá trơn tru, insulin mở cửa dễ dàng thì người cô bác sẽ khoẻ khoắn hơn, các vấn đề bệnh tật cũng giảm đi dần dần.
Tuy nhiên, cô bác lưu ý hành trình này không nhanh được, nó cần thời gian. Nên trong quá trình chờ đợi, nếu chỉ số cao, bác sĩ kê thuốc, cô bác vẫn cần tuân thủ tuyệt đối để ngay lập tức đưa mọi thứ vào trật tự, phòng ngừa nguy cơ nguy hiểm cho cơ thể.
Đừng bỏ thuốc vì như thế sẽ rất nguy hiểm. Tai biến, đột quỵ có thể rình rập nhảy vào bất cứ lúc nào.
Nước chảy đá mòn, có chí thì nên.
Cứ kiên trì duy trì lối sống lành mạnh, dùng thuốc theo đúng chỉ định, có điều kiện bổ sung thêm các vi chất như omega 3, magie,… là những hiệp sĩ tốt bụng sẽ hỗ trợ cho cơ thể trong việc giảm viêm, giảm chỉ số mỡ máu, giảm đề kháng insulin tốt.
Song hiệp sĩ chỉ hỗ trợ chứ không thay thế được cho các tướng lĩnh là thuốc điều trị mà bác sĩ kê cho cô bác nhé.
Bây giờ thì các cô bác hiểu rằng sau tuổi 50, như bố DS, đôi khi mình không muốn nhưng cơ thể qua nửa thế kỷ nó cũng có đôi chút trục trặc. Mình cần hiểu và chăm sóc nó tốt hơn, bảo dưỡng nó tốt hơn thì nó mới có thể đồng hành với mình đi lâu dài, cho mình khoẻ mạnh, tận hưởng những giây phút tuổi già vui vẻ bên con cháu được.
Hiểu đúng, mình sẽ không còn trách cứ, không còn than ông trời tại sao lại tự dưng cho tôi nhiều bệnh như vầy nữa mà mình sẽ bình tâm, dần dần thay đổi.
Và rồi những điều tốt đẹp nhất sẽ đến.
DS có tạo ra cuốn sổ tay mỡ máu, hướng dẫn cô bác cách ăn uống, tập luyện để kiểm soát bệnh mỡ máu hiệu quả tại nhà.
Cô bác anh chị nào muốn nhận sổ tay này thì có thể vào đây để tải về miễn phí ạ: https://www.duocsilan.vn/sotaymomau/?utm_source=blog

Vì sự thay đổi trong sức khoẻ của cô bác,
~duocsilan


